Ngô Văn Cư là thầy giáo, anh làm thơ, viết truyện in lai rai cũng vài tập sách, nhưng với Mây ở phía quê nhà (NXB Văn hóa Văn nghệ TP HCM, 2019), lần đầu tiên anh in một tập tạp văn.
| . |
Ngô Văn Cư là thầy giáo, anh làm thơ, viết truyện in lai rai cũng vài tập sách, nhưng với Mây ở phía quê nhà (NXB Văn hóa Văn nghệ TP HCM, 2019), lần đầu tiên anh in một tập tạp văn.
| . |
Có thể
là Trần Đức Hòa chiêu hiền đãi sĩ
Hay có
thể là biệt nhãn liên tài
Mà kẻ
chăn trâu thành con rể quý
Tám
năm làm thầy minh chúa
Khai
quốc công thần
Từ
buổi chúa biết tên.
9 Tháng Năm, 2022
Nguyễn Thị Phụng
(Đọc Trường ca “Đi trên đường một chiều” của Ngô Văn Cư)
(Vanchuongphuongnam.vn) – Trường ca “Đi trên đường một chiều” (NXB HNV 2022) đánh dấu bút lực của nhà thơ, nhà giáo Ngô Văn Cư viết về xứ Hoài – Hoài Ân quê mình từ trong kí ức đến hiện tại đầy hào hứng với phong cách riêng. Tưởng nghĩ đây cũng là tấm lòng của người con được trưởng thành nơi nguồn cội của cha ông, đây cũng là tấm lòng thơm thảo của nhà thơ được tắm mát tâm hồn từ khi biết “Soi mình vào dáng quê” (tập thơ, NXB Văn nghệ 2009) biết tự chăm chút trong sáng tác cũng là rất hiếm với người Bình Định.
14 đầu sách với đủ thể loại: Thơ, truyện ngắn, tản văn xuất bản từ năm 2003 đến nay cho thấy bút lực dồi dào của Ngô Văn Cư. Và mới đây, với trường ca Đi trên đường một chiều (Nhà xuất bản Hội Nhà văn, 2022), nhà thơ, nhà giáo Ngô Văn Cư thêm một lần nữa chứng tỏ tình yêu quê hương tha thiết khi viết về Hoài Ân quê mình từ trong ký ức đến hiện tại đầy hào hứng.
Trường ca Đi trên đường một chiều chảy theo mạch cảm xúc gồm 5 chương, đầy ắp niềm tự hào về xứ Hoài mà tác giả đã dày công khắc ghi.
Dòng sông lưu dấu
bóng mây trôi ngang qua trời
Bình yên một chiều
quên nắng mưa dầu dãi
Tuổi thơ tôi vẫn
chạy nơi đầu ghềnh cuối bãi
Sân trường lặng
yên gốc phượng già nua
Nở những chùm hoa
màu lửa
Chạnh lòng giấu tiếng
ve kêu.
Tôi chưa đi ra khỏi
đất nước mình
Chỉ quẩn quanh nơi
chôn nhau cắt rốn
Thường nằm trên cỏ
mà nghĩ miên man
Có phải phía xa
kia là chân trời biền biệt.
Biển hát tình ca
chỉ dành cho người đi biển
Người trên bờ chỉ
nhận tiếng sóng dội vang.
Cánh đồng tươi xanh
là cho cào cào châu chấu
Ta chỉ chắt chiu
bông lúa trĩu vàng.
Có lẽ con người ở
đâu cũng sống như nhau
Chìm trong thất
tình lục dục
Thiên nhiên ở đâu
cũng giống như nhau
Đủ độ phì nhiêu
Hoan ca sinh nở
Tôi nghĩ miên man
và hiểu được ít nhiều
Thì đã gần hết cuộc
đời.
Tôi thường nằm
trên cỏ mà nghĩ miên man
Tôi lặng lẽ thương
tôi
Một bóng mây trôi
ngang qua đời
Không lưu dấu vết.
NVC
(Bài đăng trên TC VNBĐ số 84/ tháng 4- 2020)
Thơ Ngô Văn Cư
Tôi
mơ về lại chốn xưa
Lùm
tre, bụi chuối, hàng dừa, cây cau…
Mẹ
ngồi lặng ở hiên sau
Nhìn con gái nhỏ gội đầu hương chanh.
Trời
mưa hạt giống hồi sinh
Tiếng
chim ríu rít nẩy tình thương yêu
Đồng
xanh rợp bóng mây chiều
Để
bao ngọn gió bay vèo qua sông.
Tôi
mơ chị gái có chồng
Một
ngày cây cải trỗ ngồng quá giêng
Cha
vui nở nụ cười hiền
Đàn
em rúc rích ở hiên sau nhà.
Lòng
tôi mơ rất thật thà
Chìa
tay ra níu cái ta thanh bình
Cùng
em bên khóm trúc xinh
Nụ
hôn chưa nóng giật mình lại mơ!
Thơ Ngô Văn Cư
Có một chiều xuân cổ tích
Ngẩn ngơ ngọn gió thiên di
Tiếng chim nép vào kẻ lá
Gọi tên giọt nắng nhu mì
Và em tròn mùa thiếu nữ
Triền hoa thả tuổi xuân thì.
Giáp ranh nơi chiều vàng muộn
Nắng gom chưa đủ ấm nồng
Hun hút chiếc cầu thuở nhỏ
Nối bờ về phía rạng đông
Anh nghe tiếng ai rón rén
Em còn đứng đợi đấy không?
Bàn chân dẫn về lối cũ
Hồn nhiên như buổi dại khờ
Cỏ rối còn vương chút nắng
Áo em bay hoài trong mơ
Gót trần cứa bầm sỏi đá
Thì thôi đành phải giả vờ…
NVC
(Bài đăng báo Bình Định ngày 19/3/2017)
Tản văn: Ngô Văn Cư
Tản văn gần 200 trang với 40 bài nhẹ nhàng...
Trường ca dài gần 100 trang đậm dấu ấn lịch sử quá khứ và hiện tại của Hoài Nhơn xưa, nay...
Giới thiệu với bạn đọc... cái bìa!
Mưa phơn phớt ướt môi son
Tóc mây giấu giọt sầu còn hiền ngoan
Em vui khoe sắc giòn tan
Trời nghiêng bầu nắng rót tràn vào xuân.
Cải ngồng trỗ chẳng ngại ngần
Lòng len lén đợi tình gần ý xa
Giêng hai em vẫn kiêu sa
Nụ cười chưa lỡ nhịp hoa dịu dàng.
Em rơi từng nụ khẽ khàng
Anh cùng với gió nhẹ nhàng đắm say
Qua năm hết tháng cạn ngày
Giấc mơ xuân lại trỗ đầy vết thương!
Gặp nơi hẹn cũ bỗng thương
Hoa tàn nguyệt tận giọt sương rầu rầu
Xông xênh áo mới về đâu
Thềm xưa in vết bể dâu buồn buồn.
Ngô Văn Cư
(Bài in trên báo Bình Định ngày 27/3/2022)
Tản văn: Ngô Văn Cư
Cơn lũ đã đi qua. Mẹ còn
ngồi lại với những đổ nát, hoang tàn thẫn thờ nhìn dòng nước mà xót xa, tiếc
rẻ. Ba giấu tiếng thở dài vào lòng, bâng khuâng nhìn khói thuốc bay vòng mà lo
lắng cho ngày mai. Lũ trẻ con khấp khởi mong được đến trường sau những ngày dài
nghỉ học. Trên đường, ngoài ruộng, trong vườn vẫn còn đầy bùn non bám vào lá,
vào hoa khiến cho hàng cây méo mó và cúi oằn xuống. Dạo quanh một vòng khắp xóm
thấy nhà cửa chẳng còn thứ gì khô ráo, kể cả những đôi mắt hõm sâu cũng chứa
đầy nước mắt và hằn sâu nỗi buồn...
Tản
văn của Ngô Văn Cư
Thế là chẳng bao lâu nữa là Tết
về. Dù năm nào cũng chỉ có ba ngày Tết, chưa kịp đi khắp làng chúc mừng năm mới
thì Tết đã trôi qua mất, chỉ còn dư ba Tết trong mùa xuân hiền hòa, ấm áp mà rực
rỡ. Vậy mà mọi người lại bận rộn đón Tết với tâm tâm trạng háo hức lạ thường.
Hoa trong vườn đã hé nụ chuẩn bị đón mưa bụi ngày xuân dù Tết chưa về. Tôi lại
nhớ đến chợ hoa ngày Tết mà năm nào cũng rộn ràng từ giữa tháng chạp. Năm nay,
dịch covid hoành hành, chẳng biết những chậu hoa có được trưng bày ở chợ hoa
hay không, nhưng tôi tin rằng hoa vẫn nở tươi tắn và ngát hương. Tôi nhớ cô bán
hoa tết, mà tôi quen miệng gọi là “em”, xúng xính trong bộ quần áo xinh xinh
bên những chậu hoa rực rỡ, sau những tháng ngày dài đi về với đồng cao ruộng thấp
của một đời quê nhiều mồ hôi hơn tiền của.
Tản văn của Ngô Văn Cư
Lâu lắm rồi tôi chưa được uống nước
chè tươi nên quên rằng ở quê mình ngoài việc uống các loại trà khô đã qua chế
biến thì chè tươi vẫn còn duy trì. Hôm nay, được uống bát nước chè tươi làm cồn
cào cả ruột gan, có lẽ vì chưa quen mà cũng có thể vì thấy bát nước chè tươi lại
nhớ ba tôi. Ba tôi cũng thường uống chè tươi. Mỗi sáng, ông chỉ ăn qua loa rồi
uống một bát nước chè tươi là chịu đến trưa. Sau khi ba tôi qua đời thì hầu như
trong nhà tôi không còn ai uống chè tươi nữa. Gần đây, nghe chè tươi có thể chữa
được nhiều bệnh nên nhiều người lại trồng chè và uống như một cách phòng ngừa bệnh.
Và tôi được người bạn rót cho một bát chè tươi đặc sánh nóng hổi.