Thứ Tư, 10 tháng 12, 2025

EM, HOA VÀ TÔI - thơ Ngô Văn Cư

Một chiều như vướng bùa mê
Em và hoa bưởi nghiêng về mùa xa
Mộc miên cũng vội bung hoa
Để tôi và cội tre già ngẩn ngơ.
Buồn vui đến rất tình cờ
Lại thêm khôn dại bỏ bùa ghẹo tôi
Em còn hát khúc à ơi
Tôi thành đứa trẻ ham chơi quên chiều.
Trời yên ai thả cánh diều
Để tôi níu cước bay theo tuổi mình
Ai ngờ từ ấy lênh đênh
Tìm trong nỗi nhớ phận duyên mặn mà.

Ngô Văn Cư 

Bài đăng trên tc VNGL số 2 

  https://vannghegialai.vn/em-hoa-va-toi/


                

KHÚC TRÁNG CA NGƯỢC VỀ PHỐ NÚI - thơ Ngô Văn Cư


Trôi ngược về phía núi đồi Gia Lai
phía đất đỏ bazan gọi màu xanh cây trái
phía gom nước, phù sa cho đồng bằng trù phú
phía chim yến rộn ràng về làm tổ trên đồi cao
phía có khúc tráng ca mùa lũ, gió cùng mây sóng sánh
phía đôi mắt trong thung sương lấp lánh
lặng thầm một giấc mơ xanh.
Quen rót một ly Bàu Đá vào đất mẹ
trước khi bềnh bồng cùng cố hương
lòng trôi theo tiếng doi đất lở
nhánh lục bình trôi – nở sông xa
nên nhìn ché rượu cần gục nhớ mộ cha
nghe gió thổi trên tháp Hời u uất
xô đời nhau dạt đến vô cùng.
Khúc tráng ca cuồn cuộn phía núi rừng
lặng vào mỗi hơ mon trong những đêm non sâu im tiếng hú
những ánh mắt lần về xa xưa
bật lên tiếng hát
cồng chiêng!
Lòng cuồn cuộn khí phách Lục Vân Tiên
lại muốn đọc câu Kiều nỗi đau riêng hun hút
mà chỉ thuộc những câu vè Chàng Lía
đành thôi!
đành thôi!
ta ngắt cánh hoa thơm ngan ngát gởi quê nhà.
NVC

Bài đã đăng trên tạp chí Văn nghệ Gia Lai

https://vannghegialai.vn/khuc-trang-ca-nguoc-ve-phia-nui/


LẮNG LÒNG NGHE TIẾNG MẸ RU - thơ Ngô Văn Cư


Men theo lối cũ tìm về
Con vui đi giữa bốn bề nắng mưa
Mẹ và gió hát giữa trưa
Ru con chim sẻ cũng vừa tha rơm.
Bên hiên bóng mẹ còng hơn
Thả hồn vào những vuông tròn lời quê
Con xa mỗi bận tìm về
Tạ ơn cỏ dại bên lề đường xanh.
Mẹ ru văn vắt thiện lành
Vườn rau, ruộng lúa hóa thành bến quê
Gọi con muôn ngả tụ về
Lời mẹ ru tỏa bốn bề nhân gian.
NVC