Thứ Sáu, 11 tháng 8, 2017

NHỚ CHIẾC NÓN QUÊ NHÀ Tạp văn: Ngô Văn Cư


Lần đầu tiên đến thăm người bạn ở Huế, theo phép xã giao cho vừa lòng nhau, tôi đã “vô duyên” khen Phò mã tốt áo với những mỹ từ về vẻ đẹp thiên nhiên; về lăng tẩm, cung điện triều Nguyễn; về nét dịu dàng của con gái Huế; về chiếc nón bài thơ… Tôi cũng “phổng mũi” vì những lời có cánh về vùng quê “đất võ trời văn” với những cô gái “bỏ roi đi quyền”, với “Bàn Thành tứ hữu”; về những cụm Tháp Chàm; về… nhiều thứ khác nữa. Nhưng tôi thật sự ấn tượng khi bạn nói đến một nét văn hóa không thua kém Huế bằng một câu ca dao “Anh về Bình Định ba ngày, cậy mua chiếc nón lá dày không mua”. Có lẽ bạn nói đến chiếc nón lá Gò Găng nổi tiếng, nhưng tôi lại nhớ đến dị bản của câu ca dao này “Ai về Vĩnh Đức ba ngày, cậy mua chiếc nón lá dày không mua”.  Vĩnh Đức là một thôn thuộc xã Ân Tín, huyện Hoài Ân, tỉnh Bình Định - quê tôi!

Thứ Tư, 9 tháng 8, 2017

TA VỀ THÁC TRẮNG – MINH LONG -- thơ Ngô Văn Cư



Giữa một mùa cây bắp biếc xanh
Sợi nắng vàng dẫn đường tôi về Thác Trắng
Minh Long! Minh Long! Ân tình chưa nặng
Mà níu chân ta nơi đồi núi điệp trùng.

Có tiếng chim gù rơi giữa mông lung
Cánh hoa dại rơi giữa suối nguồn tung tẩy
Tâm trạng tôi rơi vào ngày lên năm lên bảy
Thác Trắng rơi vào lòng tôi giọt yêu thương.

Những tiếng cười rạng rỡ đợi chiều buông
Thác hối hả trắng bên chiều ưng ửng tím
Cây bắp hối hả xanh bên chân người bịn rịn
Minh Long! Minh Long! Theo nỗi nhớ ta về.

Phố huyện lặng yên như vệt sương mờ
Con đường như sợi dây nối niềm mơ ước
Khát vọng ngược tìm những điều quen thuộc
Tôi lại gặp mùa bắp dẻo, chè thơm…

Tôi chia tay Thác Trắng bằng một hình dung
Ngọn gió xôn xao gọi mùa thay áo mới
Mà nỗi niềm trong ta cứ ngập ngừng dừng lại
Một giấc mơ bình yên.
NVC
Thác Trắng thuộc huyện Minh Long, tỉnh Quảng Ngãi










Thứ Hai, 7 tháng 8, 2017

CHIỀU CỔ LŨY CÔ THÔN - thơ Ngô Văn Cư





Ta về Cổ Lũy chiều tà
Dấu xưa còn chút khói là đà bay
Nhìn lên Phú Thọ mà say
Đá nằm trầm mặc nghe ngày phôi pha.

Dòng sông uốn lượn dài xa
Dừa xanh xỏa tóc chải và soi gương
Biển chiều như trốn vào sương
Thôn côi u tịch mà vương nỗi đời.

Còn đâu thành quách một thời
Mà đây đá dựa trùng khơi hiền hòa
Còn đâu trống giục gần xa
Mà đây tiếng sóng sông Trà miên man

Thạch Sơn trụ với thời gian
Cô thôn Cổ Lũy nắng tràn lối xưa.
Lòng ta yêu mấy cho vừa…

                            NVC

Thứ Năm, 3 tháng 8, 2017

NGÀY XƯA ĐI HỌC VỠ LÒNG - Tạp bút: Ngô Văn Cư

Hình ảnh có liên quan

    (ảnh trên mạng, chỉ để minh họa., trang trí - không phải của tôi!)


Tôi sinh ra từ một miền quê nghèo, trong một gia đình vừa làm nông trong mỗi vụ mùa và chạy chợ trong những ngày nông nhàn. Vì thế mà cuộc sống có phần thoải mái hơn các gia đình thuần nông khác. Có lẽ vì thế mà anh em chúng tôi được cha mẹ cho đến trường học hành đàng hoàng. Cũng có thể là do truyền thống gia đình, ông nội là người giỏi chữ Nho trong vùng; cha đã qua chương trình Tuyển Sanh, tốt nghiệp Sơ học yếu lược và đang nhăm nhe thi lấy bằng Tiểu học (Ri Me) thì phải bỏ dở. Trong những năm của nửa đầu thế kỷ trước, được học như thế cũng đã đủ vốn liếng kiến thức để thi thố với đời. Khi bè bạn cùng lứa tuổi phải chăn trâu, cắt cỏ, giữ em hay lêu lổng rong chơi thì anh em tôi ngày hai buổi đến trường.

Thứ Hai, 24 tháng 7, 2017

CỔ THỤ - Tản văn: Ngô Văn Cư



Mỗi khi đi xa, nhớ quê nhà Ân Tín, tôi thường nhớ đến những nơi gắn liền với tên người: cầu Bà Cương, cầu Ông Lộc, bến Ba Cô, dốc Bà Quýt, vườn dừa Bà Khôi, ruộng Bà Cả… Đôi khi lại nhớ đến những nơi không hề liên quan đến con người nhưng là chứng nhân của quê hương: Cổ Thụ!
Hôm nay, với tốc độ đô thị hóa nông thôn nhanh đến chóng mặt cùng với nó là sự mở đường rộng thoáng khiến những cây cổ thụ đứng ven đường bị chặt phá không thương tiếc. Tất cả chỉ còn lại cái tên. Cầu Bến Muồng nhưng cây Muồng không còn nữa. Truông Cây Cầy mà cây Cầy đã vắng bóng. Dốc Me không còn cây Me da xù xì như người già…Chỉ còn vài ba cây may mắn sót lại trên mãnh đất nửa phố nửa quê.Tôi nói may mắn là có lý do, và sẽ nói rõ về chúng.

Thứ Sáu, 21 tháng 7, 2017

NGƯỜI PHIÊU LÃNG SỚM CHIỀU

(Đọc "Gió lãng du" - tập thơ Ngô Văn Cư, NXB HNV-2016)

           Thời nào cũng vậy, quanh cuộc thơ văn đúng nghĩa hấp dẫn người sáng tác và tiếp nhận. Ngày ấy, một Thế Lữ hào phóng “Ta là khách bộ hành phiêu lãng/ Đường trần gian xuôi ngược để vui chơi”, bây giờ Ngô Văn Cư nối gót “Rong chơi sớm nắng chiều mưa/ Trăm năm sầu nhớ ngày vừa bên nhau” lại da diết hơn. Đâu phải chờ đến những ngày nghỉ hưu, anh đã có tám tác phẩm đã xuất bản kể từ  2003 cho đến nay, còn phần “kỉ yếu” là hàng loạt giải thưởng. Kể ra cách rong chơi thuộc dạng kế tục “sao hôm” làm nền cho “sao mai” tiếp nối trên đất Văn- Võ song toàn , mà bước trẻ đang từng giờ náo nức. Gió lãng du, tập thơ chỉ 80 trang có đến 151 bài tứ tuyệt, kể ra không tiết kiệm giấy mực là không được. Bởi sầu- nhớ nhiều lắm, phải lời ngắn cho tình dài thiết tha nảy mầm mới thỏa mãn chiều mưa sớm nắng này!

Thứ Ba, 20 tháng 9, 2016

KHÚC MÊ TÌNH THÁNG GIÊNG - thơ Ngô Văn Cư


Có khúc mê tình dẫn dụ tháng Giêng
Hoa cải vàng một chiều ký ức
Ta mơ cùng nhau cay khói bếp quê nhà.
Đắm đuối giữa nỗi buồn trống rỗng
Tiếc nụ hôn ngọt ngào vội trao
Và vòng tay nồng ấm.
Trút bỏ nhiều thứ
Để được đi bằng bước chân nhẹ tênh
Lại lơ ngơ vấp một nỗi niềm.
Giữa mùa xuân trẩy hội hồn nhiên
Ta tiễn một vết thương chưa lành sẹo.
Ngô Văn Cư

Thứ Ba, 13 tháng 9, 2016

Bộ tranh khỏa thân tuyệt đẹp của các danh họa châu Âu thời phục hưng


Các bức họa nổi tiếng của những họa sỹ lừng danh thế giới chắc chắn 
sẽ đem lại cảm giác thăng hoa, thanh tao và tinh tế, không chút dung tục
 cho người thưởng ngoạn.

Chủ Nhật, 11 tháng 9, 2016

NGÀY XƯA VÀ BÂY GIỜ - thơ Ngô Văn Cư


NGÀY XƯA VÀ BÂY GIỜ
Bây giờ ngồi tiếc ngày xưa
Mà xưa lại cứ ngồi mơ như giờ
Để giờ muốn được như xưa
Cầu cho cuộc sống như chưa bây giờ!
NVC

Thứ Ba, 6 tháng 9, 2016

CHUYỆN NHƯ VỪA BẮT ĐẦU - Truyện ngắn: Ngô Văn Cư


 (TRUYỆN NGẮN IN TRÊN VĂN NGHỆ BÌNH ĐỊNH SỐ 39)


Trâm bất ngờ gặp Huân ở cổng bệnh viện thành phố. Anh già đi nhiều. Mái tóc đã lốm đốm những sợi bạc. Vẻ mặt vẫn còn nguyên nét khắc khổ. Đôi mắt sáng của ngày xưa giờ thêm nét tươi vui khi thấy Trâm. Cái áo rộng lùng thùng bỏ ngoài quần và đôi dép sandal gài quai cũ kỹ khiến Huân thêm luộm thuộm, xộc xệch. Anh đang vội ra bến xe đón người quen để nhận tiền con gởi vào, anh đang sợ lỡ hẹn. Hai người chỉ kịp hỏi thăm nhau và trao số điện thoại hẹn gặp rồi chia tay. Dáng đi tập tểnh của Huân khiến Trâm nhói lòng.
Ngày ấy, Huân với Trâm cùng đơn vị. Đấy là cách nói bây giờ chứ hồi xưa chỉ gọi chung chung là du kích hay bộ đội địa phương, nhiệm vụ chủ yếu là tiêu hao sinh lực địch và bí mật vận động tuyên truyền bà con giác ngộ ủng hộ cuộc kháng  chiến nhằm thu hẹp phạm vi chiếm đóng của địch. Vùng hoạt động là một vùng cài răng lược, đan xen vùng tự do và vùng tạm chiếm nên có một số cán bộ được bà con che giấu trong hầm bí mật để hoạt động. Hai người cùng thôn và cùng tham gia cách mạng nhưng Trâm thoát ly làm y tá của đơn vị bộ đội kiêm chị nuôi… đôi khi có đêm văn nghệ cũng lên sân khấu hát mấy bài như một văn công thực thụ.

Thứ Hai, 6 tháng 6, 2016

"THÀ RẰNG BỊ LỪA DỐI!" - Thiên Tôn

(Đây là bài viết của Thiên Tôn, đăng trên trang facebook của anh ấy viết về một truyện ngắn của NVC in trong tập THÀ BỊ LỪA DỐI - NXB Hội Nhà văn, 2015)).

Có nỗi buồn, nỗi dằn vặt, ray rứt nào hơn khi mà bạn bị ai đó lừa dối? Đó là nỗi ám ảnh, nỗi đau, nỗi dằn xé kinh khủng mà người ta phải gánh chịu khi vấp phải. Ấy thế mà nhà thơ Ngô Văn Cư thì lại "Thà rằng bị lừa dối!". Mới nghe qua cái tựa sách, dường như ai cũng giật mình với cái thuyết phản khoa học này( tất nhiên tôi cũng thế!). Tôi tò mò vì nghĩ rằng chắc ngày xưa nhà thơ vì si tình một thôn nữ diễm kiều nào đó chăng? Và có lẽ vì quá yêu mà nhà thơ chấp nhận bị lừa dối?

Nhấp một ngụm cà phê, phì phèo vài hơi thuốc lá và ... trái tim tôi như tan chảy theo từng chữ, từng câu trong tác phẩm của nhà thơ. Với lối văn giản dị, mộc mạc như đang kể một câu chuyện đời thường, tác giả đã cho ta thấy hình ảnh một cô gái quê trẻ người non dạ trót trao đời mình cho một gã sở khanh để rồi gã ta gây ra cho nàng bao nỗi khổ đau và tủi nhục ê chề. Lệ - tên cô gái, cũng là cái tên gợi nhiều đau thương và nước mắt như chính cuộc đời cô khi mà một lần bị người tình sở khanh lừa mất cái "ngàn vàng" và thêm một lần bị hắn ta lừa bỏ giọt máu của mình như chối phăng mọi trách nhiệm. Đã thế hắn còn lừa hết tiền bạc và bỏ mặc một cô gái yếu đuối giữa thành phố xa lạ. Những tưởng cô sẽ trả thù đời, trả thù đàn ông, trả thù những tên sở khanh đốn mạt đã mang khổ đau đến cho cô để rồi chính cô rơi vào những vũng lầy, những hố sâu thăm thẳm của cuộc đời. Thật may, cô đã gặp Vũ, người đàn ông đã có vợ, người đàn ông chân chính và tốt bụng. Vũ đã cho một bữa ăn, cho cô được ngủ nhờ một đêm, cho cô một chuyến xe về quê ... quan trọng hơn cả là cho cô một niềm tin rằng giữa cá xã hội đầy rẫy những con người gian trá và lừa lọc thì vẫn còn người tốt. Kết thúc câu chuyện tác giả đã để lại trong lòng độc giả một nỗi ám ảnh, ray rứt đến bất tận như chính nỗi ray rứt của Vũ khi nhận số tiền thừa mà Lệ trả lại sau khi mua đủ vé xe về quê làm lại cuộc đời. Vũ dằn vặt vì đã không tin những lời kể thật thà của Lệ, đấy cũng là nỗi dằn vặt chung của những con người còn chút lương tri giữa thời mạc pháp này!

Với lối kể mộc mạc, bình dị, tác giả Ngô Văn Cư như đưa ta vào thế giới thực tại với những con người có thật như Bà Mịch( Đợi), ông Hòa(Nắng chiều rạng rỡ), ông Hoàng Năm(Ngày bình yên) và vô số nhân vật khác như phản ánh đúng bộ mặt của xã hội thực tại.

Đằng sau lối kể chuyện dí dỏm là một tấm lòng nhân đạo sâu sắc để mà sau khi đọc tác phẩm có lúc chúng ta nở một nụ cười nhẹ nhàng, có lúc chúng ta rỏ những giọt nước mắt thương cảm cho nhân vật cũng như khóc cho chính cuộc đời chúng ta. "Thà rằng bị lừa dối" quả thật là món ăn tinh thần bổ ích mà mỗi chúng ta đều nên tìm đọc.
Thiên Tôn
(Cảm ơn Thiên Tôn đã đọc và cảm nhận)

Thứ Ba, 22 tháng 3, 2016

CHIỀU XUÂN


Chiều xuân mưa như không mưa
Lay phay một làn sương nhẹ
Tiếng chim cũng vang rất khẻ
Nghịch cùng ngọn gió vẩn vơ
Chiều xuân ai khuất bóng mờ
Còn rơi làn hương ngày cũ
Ta nhặt nụ cười tuổi trẻ
Gặp từng nỗi nhớ khôn nguôi.
Chiều xuân tôi gặp lại tôi
Cánh diều tuổi thơ mê mãi
Nụ cười hồn nhiên vụng dại
Mối tình thuở mới tròn trăng.
Chiều xuân lòng bỗng bâng khuâng
Đất trời dịu dàng đến thế
Dẫu bao thăng trầm dâu bể
Vẫn yêu hết chặng đời này...
NVC