Thứ Sáu, 7 tháng 3, 2025

TRÊN BAO LA TRUNG DU

 

 

Tản văn của NGÔ VĂN CƯ

 

Tháng Giêng vút qua xứ Hoài trung du như một ánh mắt dịu dàng, luyến thương. Bắt đầu từ vạt nắng nhẹ nhàng trải dài trên những con đường còn rợp hoa khoe sắc và bảng lảng hương mùa. Năm nay trời mưa lai rai suốt đoạn cuối tháng Giêng, lắm ngày thậm chí còn ra vẻ như tháng Mười, nhưng trong từng ngôi nhà, từng con phố, người - xe đông vui rộn rã, vô số hàng cây xôn xao nẩy lộc, với lòng người phơi phới, tin yêu… Giêng Hai xứ Hoài chừng như lạ chừng như thanh tân, mẩy căng nhựa sống.

Thứ Năm, 23 tháng 1, 2025

ĐÓN TẾT


Tản văn: Ngô Văn Cư


Quê tôi vào những ngày cận tết lại bận rộn với những vụ mùa và những việc chung, riêng khác. Từ cuối tháng mười Âm lịch, lúa giống đã được gieo xuống đồng. Rồi những vồng khoai lang, luống rau cải, hàng xà lách, giàn khổ qua, đậu rồng... xanh ngát khoe mình đón nắng xuân đang dần về. Rồi những vạt hoa vạn thọ, hoa cúc, hoa hồng... cùng hoa mai chúm chím nụ đợi ngày bung cánh đón xuân. Tất cả như quẫy gọi một mùa xuân ấm no, hạnh phúc sẽ đến. Cổng chào ở đầu làng cũng trang trí rực rỡ với cờ Tổ quốc và cờ trang trí đủ màu sắc tung bay trong gió. Cổng xóm, cổng nhà cũng ngập tràn ánh sáng. Đường thôn, ngõ xóm, lối đi chung được dọn dẹp sạch sẽ; cuốc bớt cỏ ở các lối đi, nhiều nhà quét vôi lại tường để ăn tết! Bận rộn là vậy nhưng nhà nhà vẫn không thể để thiếu không khí tết. Rồi... như đã hẹn, vào những ngày cuối năm, gia đình nào cũng chuẩn bị cho ngày dẫy mả. Dẫy mả là một phong tục có từ lâu, là dịp để con cháu được giãi bày với tổ tiên, ông bà những chuyện xảy ra trong năm; đồng thời anh em trong họ hàng nội tộc gặp mặt để phân biệt mối quan hệ họ hàng, máu mủ với nhau. Vì vậy mà những ngày này, các gia đình, dòng họ đều sửa sang, tu bổ, dọn dẹp các phần mộ; mang lễ vật đến thắp nhang mời người quá vãng về nhà ăn tết cùng con cháu. Hình như tất cả công việc trong năm đều dồn vào những ngày cận tết.

Thứ Năm, 26 tháng 12, 2024

NHỮNG CHẮP VÁ RỜI

 Truyện ngắn: Ngô Văn Cư

1.
Ai cũng ngưỡng mộ Loan ngay từ ngày đầu vào làm việc. Với bước chân tự tin, nàng đi thẳng vào bàn của trưởng phòng đưa một tập hồ sơ rồi ngồi vào ghế đợi. Ông Nhàn vừa nhìn vào hồ sơ vừa thỉnh thoảng liếc nhìn Loan. Không thể nói Loan đẹp nhưng cân đối. Chiếc váy không đủ dài để che đôi chân đang vắt chéo nuột nà trắng muốt hờ hững đỡ đôi bàn tay đan vào nhau. Bộ trang phục hơi ôm sát vòng eo và phụ kiện làm nổi bật đường cong trên cơ thể, rất nữ tính. Cô tự tin và sẵn sàng phô diễn cơ thể cũng như cho ông Nhàn biết rằng cô đã sẵn sàng cho buổi gặp gỡ đầu tiên này. Ông Nhàn nhìn chằm chằm vào chiếc lưỡi đang tự liếm vành môi, hỏi:

– Em là…

– Dạ, em tên Loan! Trần Thị Kim Loan.

– Không! Ý tôi là em có quan hệ gì với anh Tuấn?

– Dạ, ba chồng của em.

– Vậy em là vợ của…

– Anh Thiện là chồng em.

– À! Nhớ rồi… Hồi em và Thiện tổ chức đám cưới, anh cũng có đến dự. Hôm ấy em lộng lẫy quá, giờ nhìn hổng ra, nhưng mà cũng đến mấy năm rồi, hả!

– Nhờ vào người trang điểm đấy.

– Em đẹp thật mà.

Thứ Sáu, 1 tháng 11, 2024

MỘT NGÀY Ở LA VUÔNG

 

Thơ Ngô Văn Cư

 

Nằm nghe gió ở La Vuông

Kể về đồi núi ngọn nguồn xa xưa

Mênh mang cây cỏ gió đùa

Hoa sim cùng với hoa mua nhuộm chiều.

 

Hình như có tiếng chim kêu

Đàn bò vẽ cảnh tịch liêu mỗi ngày.

 

Ngồi nhìn đồi núi mà say

Núi Chúa, Trường Lũy, Cầu Lầy, Đồng Vuông

Cổng Trời, Giếng Cổ, Cô Tiên…

Bao năm vẫn cứ bình yên ngời ngời.

 

Thả hồn vào những nét đời

Chợt lòng đắm với khoảng trời La Vuông.

 

Núi non nào biết nỗi buồn

Trời xanh vẫn mãi bình thường mà xanh

Người xưa xây lũy xây thành

Để xanh một khoảng trời xanh ngút ngàn.

 

Nét xưa nào dễ phai tàn

Để sắc màu vẽ ngập tràn La Vuông!
NVC

 

 

*Cao nguyên xanh La Vuông ở Hoài Nhơn, Bình Định

(Bài đã đăng báo Bình Định, số 9126, ngày 3.11.2024)




 

 


 

Thứ Năm, 17 tháng 10, 2024

Tản văn: QUÊ HƯƠNG, KHÔNG ĐI XA VẪN NHỚ của Ngô Văn Cư
qua giọng đọc của Thu Diệp






 

Tản văn: "THƠM NGON RAU DẠI" của Ngô Văn Cư 
qua giọng đọc của Vân Anh



 

Thứ Ba, 24 tháng 9, 2024

MỖI BUỔI SÁNG Ở QUÊ


Tản văn Ngô Văn Cư

 

Buổi sáng luôn bắt đầu từ những trong trẻo, tươi mới đầy sức sống làm mỗi tâm hồn thêm rộn rã; buổi sáng còn là không gian tĩnh lặng, vời vợi xa những ồn ào, chật chội của cuộc sống thường ngày. Đã biết bao buổi sáng đi qua đời tôi như thế mà không hề nhàm chán. Có lẽ bởi tôi thường ngồi bên tách trà sớm mà hoài niệm về những ngày xưa cũ rồi lắng nghe hồn mình mênh mang một miền xanh gắn bó cả quãng ấu thơ. Những kỷ niệm cứ tạt vào ký ức để lòng tôi bừng thức cả một quá khứ rất đỗi hồn nhiên, rất đỗi mới mẻ.

Thứ Hai, 9 tháng 9, 2024

NGƯỜI GIỮ LỬA TÌNH YÊU


Truyện ngắn Ngô Văn Cư

 

Những lúc rảnh rỗi hay có tâm trạng vui buồn, tôi thường đến nhà anh Thả chơi. Đến nhà anh, bởi vì anh cũng rảnh rỗi, nhất là những buổi chiều, tôi và anh tán đủ thứ chuyện. Có thể sôi nổi từ tính cách của một nhân vật trong cuốn truyện nào đó cũng làm cạn mấy bình trà và hết veo buổi chiều. Vui lên thì chuyện cả thế giới này đều nằm gọn trong những lời tán hươu tán vượn của anh em tôi. Họa hoằn mới nói về những người bạn, mà như đã có quy ước ngầm, không được nói về cái xấu của người khác ở phía sau lưng nên chúng tôi thấy quanh mình ai cũng tốt. Chỉ tội cho chị Hóa, vợ anh Thả. Chị phục vụ trà nước, có khi là thức nhắm, cho anh em chúng tôi. Lâu lâu lại góp vào một ý kiến, thường là ý kiến trái ngược với chồng. Thế là bị anh Thả gạt ngay. Chị nhẫn nại chịu thua nhưng tôi biết chị không phục. Nhiều lần tôi góp ý hãy bình đẳng nhưng anh Thả cũng gạt phắt. Anh là kẻ độc đoán, có lần tôi nói với anh như thế.

Thứ Tư, 1 tháng 5, 2024

Giao lưu, giới thiệu tập sách “Chạm miền tri âm”


(VNBĐ – Đời sống văn nghệ). Sáng 21.4, tại Trung tâm Văn hóa – Thông tin – Thể thao huyện Hoài Ân, Trung tâm VH-TT-TT phối hợp với Chi hội Văn học Nghệ thuật Xứ Hoài và tác giả tổ chức buổi giao lưu, giới thiệu tập sách Chạm miền tri âm của nhà văn Ngô Văn Cư. Dự buổi giao lưu, giới thiệu sách có đại diện Ban Tuyên giáo huyện ủy, Phòng VH-TT-TT, hội viên Chi hội VHNT Xứ Hoài và bạn bè văn chương trong và ngoài tỉnh.

Bạn bè văn chương dự buổi giao lưu, giới thiệu sách và chụp ảnh lưu niệm cùng nhà văn Ngô Văn Cư. Ảnh: B.T.P

Tại buổi giao lưu, nhà văn Ngô Văn Cư chia sẻ với bạn bè văn chương về quá trình thực hiện tập sách; sự tri ân, đồng cảm của anh khi tập hợp những bài viết của bạn bè dành cho tác phẩm của mình cũng như những bài viết của Ngô Văn Cư dành cho tác phẩm của bạn bè. Trong không khí ấm cúng, chân tình, bạn văn cùng chia sẻ niềm vui với tác giả tập sách; cùng đọc thơ, hát những ca khúc phổ thơ Ngô Văn Cư; chia sẻ những cảm xúc khi đọc tập sách Chạm miền tri âm

Nhà văn Ngô Văn Cư là hội viên Hội VHNT Bình Định. Chạm miền tri âm (Tác phẩm và Dư luận) là tập sách thứ 16 của anh. Sách do NXB Hội Nhà văn ấn hành tháng 4.2024, tập hợp 70 bài viết, gồm 02 phần: Trong vòng tay bè bạn văn chương (những bài viết của bạn văn viết về Ngô Văn Cư) và Đến với bè bạn văn chương (những bài viết của Ngô Văn Cư về tác phẩm của bạn văn).

BÙI TẤN PHƯỚC



https://vannghebinhdinh.vn/giao-luu-gioi-thieu-tap-sach-cham-mien-tri-am/?fbclid=IwZXh0bgNhZW0CMTEAAR1kmgpi-VYygMcjdEEmlGufFbbaRWmWvseAnt8Aperz7o0iKU6jIAAsxXo_aem_Afn9Ww7tP7Zp4fE7c8KXXEl1CoBDy1Bw82PPWKElKyXA3zWUhmvfOzAh6QaDBjJlya0jc-hCxAEeqyG_qVictzYA

Thứ Tư, 31 tháng 1, 2024

HỒI HƯƠNG -Truyện ngắn Ngô Văn Cư

 Ả hẹn với một người mới quen đến một nhà nghỉ đã xuống cấp rồi nhận phòng, ngồi chò hỏ trên giường đợi. Đã quá giờ hẹn gần nửa tiếng. Ả định gọi lại thì cánh cửa phòng khép hờ đã mở. Người đàn ông bước vào. Cởi áo. Cởi quần dài. Treo lên móc. Và đến ngồi bên cạnh ả. Chậm rãi. Như cuộc hẹn này vốn phải xảy ra như vậy, không cần vội vã. Nhìn cách thể hiện của anh làm ả nghĩ đến chuyện hôm qua. Một gã đàn ông đã hổn hển làm nhiệm vụ con đực mà không cần biết cảm xúc của ả. Mà sao gã lại chú ý đến cảm xúc của ả kia chứ. Gã có tiền cần giải tỏa cơn dục vọng. Ả là nơi để gã trút sức lực tìm lạc thú. Chuyện tạo nên xúc cảm cho con đĩ chỉ có trong tiểu thuyết. Ả biết vậy. Nên ả gồng mình lên cố vớt vát chút khoái cảm thì gã kia đã mềm nhũn. Mặt gã câng câng hỏi “Sướng không?”. Nếu không vì mấy đồng tiền gã vừa đưa thì ả đã tống cho gã một cú đấm chứ còn vênh mặt hỏi. Anh thì khác. Nhẹ nhàng. Không đòi hỏi ở ả một điều gì. Có lẽ vì vậy mà ả thấy được tôn trọng, được có những giây phút ấm áp tình cảm. Ả thấy được che chở, bao bọc cho dù có vẻ như ngược lại. Anh là người đầu tiên ả luôn muốn anh ngồi lại với nhau ít phút sau khi hoàn tất hợp đồng tình dục. Anh thì không muốn lưu lại nơi này lâu hơn. Hẹn hò nơi vắng vẻ hoặc quán xá càng không ổn. Tai vách mạch dừng, lỡ có ai đó bắt gặp thì rắc rối lắm. Còn gia đình. Danh dự. Con cái. Ả nhớ nhung anh mỗi đêm, điều mà rất lạ ở một con đĩ như ả. Nhưng mà hơi đâu. Có thể mai đây ả lại gắn bó và nhớ nhung một người khác. Sao lại không kia chứ?

***

Thứ Sáu, 12 tháng 1, 2024

TẬP YÊU - thơ Ngô Văn Cư

 Khẽ khàng

Chẳng bao giờ là quá muộn.

 

Cái ánh mắt nhìn bối rối

Cái chạm tay như là vô tình

Không nói điều cần nói

Lối đi riêng đưa ta đến gần nhau.

 

Khẽ khàng

Mơ giấc mơ đơn giản mỗi ngày

Dòng sông chảy xuôi về biển

Mây trên bầu trời mỗi sáng và chiều

Ta nắm tay nhau dưới nắng vàng

Tập yêu

Hát khúc hoan ca vợ chồng.

 

Cứ vui sống

Đừng làm rắc rối điều đơn giản

Chút khiếm khuyết nào chẳng trang điểm cuộc yêu

Giây phút vợ chồng nào chẳng bắt đầu từ những vòng ôm

Mắt môi sóng sánh nụ hôn.


 Khẽ khàng

Khẽ khàng

Chạm vào cõi lặng thinh ngọt ngào

Để được vào cuộc phiêu lưu mới

Không cần đếm tuổi

Chẳng sợ tuổi già

Gom đắm say tặng nhau

Tập yêu

Hoan ca khúc vợ chồng.

NVC

(Bài đăng trên VN tp HCM số 107, ngày 4/1/2024)




Chủ Nhật, 7 tháng 1, 2024

ĐÔI DÒNG TẢN MẠN VỀ THƠ TÌNH NGÔ VĂN CƯ - Hồ Nghĩa Phương


 

Tôi thật sự ngạc nhiên, vì nhà thơ Ngô Văn Cư mạnh dạn xuất bản tập thơ “Tình” cho riêng mình, bởi lẽ hàng ngày “cụ” vẫn xoen xoét trên mạng: “Một mụ Hến, hai mẹ Hến” (biệt danh gọi tên người vợ yêu). Anh em văn nghệ thường gọi tên vui Ngô Văn Cư thành “Cụ CU”, vì tính tếu táo, thích chọc ngoáy với nhau trên mạng xã hội, rồi cười “khà khà…”. Tính tình Ngô Văn Cư quảng giao, gần như không phân biệt bạn cũ mới, độ nổi tiếng của bạn mình, đến đâu cũng cười nói bổ bã “cho vui, vậy mà!”.

Nhà thơ Ngô Văn Cư đa tài, bút lực lúc nào cũng dồi dào đến nay đã xuất bản nhiều đầu sách, nào là: Thơ, truyện ngắn, tạp văn, tản văn… và cả trường ca nữa! Đối với tôi, chỗ thân tình khi nào có sách mới là Ngô Văn Cư gửi tặng với lời dặn dò: Bạn đọc và có đôi lời cảm nhận nhé!”. Tôi thì cẩn thận đọc từng trang viết của bạn, chia sẻ từng nhân vật trong truyện, rung cảm những cảm xúc thơ mà bạn đã sáng tác.

Thứ Tư, 29 tháng 11, 2023

VIẾT TRONG ĐÊM TRĂNG - thơ NGÔ VĂN CƯ

 

VIẾT TRONG ĐÊM TRĂNG

 

Gặp trăng trên bến sông trăng

Thuyền xưa khuất lớp cỏ trăm năm buồn

Bóng ai mờ tựa làn sương

Thời gian bỗng chết bên đường lạnh xuôi.

 

Một dòng nước lững lờ trôi

Vô tình trăng cứ lả lơi mạn thuyền

Ta u tình khúc lỡ duyên

Nhìn trăng bỗng trỗi mộng mềm đường tơ.

 

Sông xưa bến cũ xa mờ

Trăng gieo vàng xuống hai bờ phu thê

Hình như em đã lại về

Cho ta chết với đam mê xuân tình.

Ngô Văn Cư


(Bài đăng trên báo Bắc Ninh ngày 27/11/2023)