Tản văn: Ngô Văn Cư
Quê tôi vào những ngày cận tết lại bận rộn với những vụ mùa và những việc chung, riêng khác. Từ cuối tháng mười Âm lịch, lúa giống đã được gieo xuống đồng. Rồi những vồng khoai lang, luống rau cải, hàng xà lách, giàn khổ qua, đậu rồng... xanh ngát khoe mình đón nắng xuân đang dần về. Rồi những vạt hoa vạn thọ, hoa cúc, hoa hồng... cùng hoa mai chúm chím nụ đợi ngày bung cánh đón xuân. Tất cả như quẫy gọi một mùa xuân ấm no, hạnh phúc sẽ đến. Cổng chào ở đầu làng cũng trang trí rực rỡ với cờ Tổ quốc và cờ trang trí đủ màu sắc tung bay trong gió. Cổng xóm, cổng nhà cũng ngập tràn ánh sáng. Đường thôn, ngõ xóm, lối đi chung được dọn dẹp sạch sẽ; cuốc bớt cỏ ở các lối đi, nhiều nhà quét vôi lại tường để ăn tết! Bận rộn là vậy nhưng nhà nhà vẫn không thể để thiếu không khí tết. Rồi... như đã hẹn, vào những ngày cuối năm, gia đình nào cũng chuẩn bị cho ngày dẫy mả. Dẫy mả là một phong tục có từ lâu, là dịp để con cháu được giãi bày với tổ tiên, ông bà những chuyện xảy ra trong năm; đồng thời anh em trong họ hàng nội tộc gặp mặt để phân biệt mối quan hệ họ hàng, máu mủ với nhau. Vì vậy mà những ngày này, các gia đình, dòng họ đều sửa sang, tu bổ, dọn dẹp các phần mộ; mang lễ vật đến thắp nhang mời người quá vãng về nhà ăn tết cùng con cháu. Hình như tất cả công việc trong năm đều dồn vào những ngày cận tết.